Home Khác Putaleng – đỉnh cao hiểm trở bậc nhất tại Việt Nam

Putaleng – đỉnh cao hiểm trở bậc nhất tại Việt Nam

Ngọn núi Putaleng cao 3.049m nằm trong xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Giữa tháng 4, khi tiết trời chưa chuyển nóng, chúng tôi gồm 6 người đã quyết định thử sức với Putaleng. So với đỉnh Fansipan, Bạch Mộc và nhiều cung khác chúng tôi từng leo, ngọn núi này được đánh giá đứng hàng đầu về độ khó chinh phục, cung leo dài và địa hình núi dốc dựng đứng, hiểm trở.

Chọn cung leo hai ngày một đêm, điểm xuất phát của chúng tôi từ bản Phô, xã Hồ Thầu (huyện Tam Đường) và về bằng đường Tả Lèng để ngắm được hết cảnh đẹp của núi rừng, cũng như để có các trải nghiệm leo khác nhau. Cung này ngắn hơn so với các đoàn thường đi ba ngày hai đêm, nên chúng tôi buộc phải nhanh chóng và khẩn trương hơn.

Đoàn gồm 6 khách và 5 porter.

Đoàn gồm 6 khách và 5 porter.

Sáng sớm, men theo con mương dẫn nước suối từ thượng nguồn xuống bản, chúng tôi sốt sắng theo chân anh A Páo, người dân tộc Dao. Thời điểm đầu tháng 4 thời tiết ở trên núi khá lạnh, nhưng đi được vài trăm mét chúng tôi đều cởi áo khoác vì nóng. Lúc này, tôi mới hiểu mọi người thường không leo các ngọn núi ở phía bắc từ cuối tháng 5 đến tháng 9, bởi thời tiết nắng nóng, đồng thời cũng là mùa mưa, có nguy cơ cao gặp lũ quét.

Theo kinh nghiệm của anh A Páo, 30-60 phút leo núi đầu tiên cơ thể cảm thấy mệt nhất, nhưng sau đó sẽ dần ổn định hơn do cơ chế thích nghi. Trong khi leo, không nên dừng lại nghỉ quá lâu có thể dẫn đến hiện tượng cứng cơ. Trong lúc nghỉ cần lau mồ hôi và mặc áo khoác nếu trời lạnh để tránh bị cảm.

Sau khoảng một tiếng leo, chúng tôi bắt đầu tiếp cận một khu rừng nguyên sinh hiếm hoi còn lại của Việt Nam, tận mặt chứng kiến một thảm thực vật đa dạng và phong phú. Qua vài con suối nhỏ đến suối Thầu, từ đây đoàn men theo suối để lên phía trên. Suối Thầu hiền hòa, nhiều đoạn có các tảng đá lớn tạo thành hồ chứa nhỏ, nước suối trong vắt và mát lạnh. Chúng tôi cứ leo khoảng 30 phút lại nghỉ và rửa mặt bằng nước suối, cảm giác vô cùng sảng khoái, xua tan phần nào mệt nhọc trên quãng đường di chuyển. Đến 11h, chúng tôi dừng lại nghỉ ăn trưa bên dòng suối, cạnh lán sấy thảo quả của người dân địa phương.

Lán nghỉ trên núi.

Lán nghỉ trên núi.

Trong khi các porter chuẩn bị đồ ăn (xôi, bánh mì, giò chả), chúng tôi lau người bằng nước suối lạnh để giúp cơ thể được nhanh chóng phục hồi. Sau bữa ăn, mọi người đều tìm cho mình những phiến đá bằng phẳng dưới tán lá rừng, tranh thủ chợp mắt 15-20 phút. Ở hành trình tiếp theo, chúng tôi phải vượt qua một chặng gian nan trước khi đến lán nghỉ đêm.

Ba ngọn núi dốc dựng đứng không có một đoạn bằng phẳng. Đây chính là thử thách “khó nhằn” nhất của Putaleng, lý do làm cho cung leo này khó hơn nhiều so với Bạch Mộc và Fansipan. Nhiều đoạn, tôi phải đu mình lên những nhánh cây rừng để leo, có chỗ phải bò lên bằng cả bốn chi. May mắn là chặng này chủ yếu đi dưới tán lá rừng nên tránh được nắng nóng.

Trong chặng khó đi này, đoàn chúng tôi tách làm ba nhóm, mỗi nhóm hai người cùng hai porter, liên lạc với nhau bằng bộ đàm do trong rừng không có sóng điện thoại. Cứ đi 30 phút thì nghỉ 5 phút, rồi tiếp tục đi .

Đến khoảng 3h chiều, chúng tôi đến được đỉnh núi cách lán nghỉ đêm khoảng một giờ leo. Từ đây, đoàn có thể nhìn thấy đỉnh Putaleng. Phóng tầm mắt ra xung quanh sẽ nhìn thấy bạt ngàn mây núi và các cánh rừng già ở phía dưới. Từ điểm này, đoàn phải đi xuống dưới để đến lán, đường dốc đứng. Chúng tôi di chuyển thận trọng, có chỗ không đi được mà phải bò, trườn, bởi chỉ cần một bước hụt hay ngã, có thể sẽ không leo được nữa nếu bị bong gân hay trật khớp.

Chúng tôi đến được lán lúc 4h10 chiều, tức mất 7,5 tiếng (bao gồm cả một tiếng nghỉ ăn trưa) để vượt qua 10 km đường rừng núi.

Lán nghỉ có thể chứa được 80 người nằm dưới thung lũng kín gió cạnh con suối lớn, mới được một nhóm người dân địa phương, trong đó có anh A Páo dựng lên cách đây hai năm. Trước đó, người leo phải dựng lều để nghỉ, nếu gặp thời tiết xấu hay trời mưa thì sẽ rất lạnh và nguy hiểm, có nguy cơ gặp lũ quét hoặc cành cây gãy đổ rơi trúng vào người.

Trong khi đợi các porter chuẩn bị bữa tối, chúng tôi xuống suối rửa mặt và thay đồ. Nhiệt độ của nước suối rất thấp, nên không phải ai cũng dám tắm vì sợ cảm lạnh. Thời tiết ở trên núi thay đổi nhanh. 6h chiều trời đã tối sậm và lạnh hơn, gió ngày càng mạnh, nhiệt độ vào khoảng 15 độ C, trong khi cùng thời điểm, ở Hà Nội nhiệt độ là 27 độ C. Về đêm, nhiệt độ trên núi lại giảm thêm 2-3 độ.

Chúng tôi ăn tối lúc 7h, các món gồm gà luộc và gà rán, thịt lợn và rau cải do porter chuẩn bị cùng ruốc và đồ hộp do các thành viên mang theo. Sau bữa ăn, chúng tôi nhanh chóng đi ngủ để chuẩn bị cho hành trình lên đỉnh và xuống núi với tổng chiều dài 25 km vào hôm sau.

Đoàn chúng tôi thức dậy lúc 5h. Ăn sáng xong, để lại balô, đồ đạc ở lán, chúng tôi xuất phát lên đỉnh núi. Trừ A Páo là dân xã Hồ Thầu, 5 porter người Mông của đoàn đến từ Bạch Mộc (cách Hồ Thầu 80 km) cũng háo hức vì đây là lần đầu các anh leo lên đỉnh Putaleng.

Đường từ lán lên đỉnh chủ yếu đi trong rừng trúc và hoa đỗ quyên, đường không dốc nên chúng tôi không bị mất sức nhiều. Tới gần đỉnh Putaleng, chúng tôi được chiêm ngưỡng khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên núi rừng, khi đứng từ trên ngắm các trảng rừng hoa đỗ quyên cổ thụ đỏ, vàng, hồng và tím đua nhau khoe sắc ở phía dưới. Cảm giác ấy vô cùng mãn nguyện.

Chúng tôi lên đỉnh lúc 8h30, thời tiết khô, mát với nhiệt độ ngoài trời lúc này vào khoảng 18-20 độ. Leo núi sợ nhất là gặp trời mưa, đường trơn trượt rất nguy hiểm và cũng không ngắm được cảnh đẹp của núi rừng.

Trong khoảng 45 phút trên đỉnh, chúng tôi quay phim, chụp ảnh, nghỉ ngơi và rời đi lúc 9h15. Thời gian leo từ đỉnh tới lán nghỉ mất khoảng một tiếng rưỡi, bằng hơn nửa thời gian so với lúc leo lên. 11h, chúng tôi ăn trưa, nghỉ ngơi và 12h rời lán đi xuống bằng đường Tả Lèng.

Chúng tôi dự tính với tốc độ xuống núi như buổi sáng thì tầm 4h chiều nay sẽ tới bìa rừng. Tuy nhiên, đường xuống núi dài hơn nhiều so dự tính và cảnh đẹp có thể ví như trong truyện cổ tích. Những cây gỗ cổ thụ lớn thân phủ đầy rong rêu, ngọn núi cao hùng vĩ cũng giữ chân chúng tôi lâu hơn mỗi khi dừng nghỉ ngắm cảnh và chụp ảnh.

Con suối trên đường về.

Con suối trên đường về.

2h chiều, chúng tôi tới lán ở độ cao 1.800 m, nơi các đoàn khác thường nghỉ lại qua đêm khi đi theo hành trình ba ngày hai đêm. Từ lán này xuống, chúng tôi đi dọc theo con suối lớn khác, to hơn suối Thầu. Lúc này mọi người đã rất mệt, gần như kiệt sức, nên phải nhờ porter mang đồ giúp.

Anh A Páo dẫn nhóm hai người đầu tiên trong đoàn ra tới bìa rừng lúc 4h30 chiều và thuê xe ôm đưa đi lấy ôtô gửi sẵn ở cách đó 6 km. Một tiếng sau, chúng tôi cùng các porter ra đến nơi và được nhóm đầu tiên lái ôtô đón để về Hà Nội, kết thúc hành trình chinh phục Putaleng đầy khó khăn và thử thách nhưng thực sự rất tuyệt vời và đáng nhớ!

Được xem nhiều

CẦU CÁT LÁI CÓ CHÍNH THỨC ĐƯỢC KHỞI CÔNG ?

Cầu Cát Lái là cây cầu nằm trên sông trên sông Đồng Nai đồng thời cũng là cây cầu kết nối quận 2, thành...

Tiên cảnh trong mây tại Y Tý

Y Tý là một xã biên giới vùng cao Tây bắc, giáp Trung Quốc thuộc huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai... Từ tháng 12...

Đặc sản bánh xíu páo Nam Định gây sốt tại Hà Nội

Bánh xíu páo là một món ngon đặc sản của Nam Định với vỏ vàng ươm, nhân béo ngậy của thịt xá xíu cùng...

Làng Diềm Bắc Ninh và những bí ẩn về giếng Ngọc

Làng Diềm hay còn được biết là thôn Viêm Xá, thuộc xã Hòa Long, thành phố Bắc Ninh. Cách Hà Nội chừng 40km, ngôi...